Chúng ta dường như quá bị ám ảnh bởi “Đẹp” – hình thức bên ngoài của con người

Chúng ta dường như quá bị ám ảnh bởi “Đẹp” – hình thức bên ngoài của con người. Đồng ý, nhìn thấy người đẹp thì ai cũng thích, cũng có thể ngưỡng mộ, thậm chí say mê. Nhưng ám ảnh tới mức sẵn sàng tung hô những con người đẹp, đặt cho họ đủ mỹ từ dù không cần biết họ có phải là người tốt, có phải người tài, tha thứ thông cảm cho họ dù họ có phạm lỗi lầm gì, chỉ vì lý luận … “họ đẹp” thì buồn cười quá.
Nhưng mà đáng sợ hơn cả là nếu như chẳng may người ta không đẹp, hay chưa đẹp trong quan điểm chúng ta, chúng ta liền chẳng tiếc lời chê bai, miệt thị, xúc phạm họ. Chẳng cần biết liệu họ sẽ có cảm xúc ra sao, vì sao?
Có ai muốn mình không được đẹp; và bị chê bai, miệt thị chứ?
Nhất là phụ nữ!
Hãy nhìn vào những bài báo nhan nhản và những lời bình luận về chàng ca sỹ phẫu thuật thẩm mỹ để có ngoại hình hot boy, hay cô người mẫu vì thể trạng ốm đau nên gầy gò da bọc xương, hay hàng tá các hoa hâụ ganh đua nhau những biệt hiệu “đẹp không tì vết”, “đẹp như tiên giáng trần”… mà xem…
Đẹp, khen thì đã đành, chưa đẹp bị chê cũng tạm chấp nhận, vì dù sao họ cũng là những người “của công chúng”.
Nhưng đôi khi tôi đọc thấy những bình luận thể hiện thái độ ghét bỏ, miệt thị, thậm chí những lời chửi rủa, chỉ vì họ thấy người trong hình không đẹp. Tôi thầm nghĩ “Chao ôi, sao con người ta lại chất chứa trong lòng mình lắm ghét bỏ hận thù đến thế?” “Những người kia/hay mình đã làm gì tồi tệ với những con người này, để họ phải trút cơn thịnh nộ hằn học đến vậy?”
Chẳng phải, chúng ta đang đánh giá mọi thứ, chỉ qua những cái lướt nhìn bề ngoài?
Chẳng phải, cuộc sống, con người, trong con mắt những người này, thật đen tối, và khủng khiếp?
Ngày xưa hồi còn bé, ông bà và ba mẹ tôi vẫn hay dạy và nhắc nhở tôi rằng “Không được bình luận chế giễu về ngoại hình, khiếm khuyết, khuyết tật của người khác!” Bởi như vậy là thiếu tế nhị, là vô tình cười trên nỗi khổ của họ. Và thế là độc ác.
Đến bao giờ người ta mới thoát khỏi những định hình đóng khuôn, là phải cao bao nhiêu, mũi cao, mắt to, da phải trắng, mặt phải hậu, nụ cười phải e ấp… để chấp nhận, người Việt Nam- phụ nữ sinh ra không có mũi cao như người Châu Âu, không có hốc mắt sâu như người Tây Âu. Đất nước chúng ta là đất nước nhiệt đới, nhiều vùng miền nóng quanh năm, nếu người phụ nữ ấy phải ra ngoài làm việc mỗi ngày, thật thiếu tự nhiên, và thiếu thực tế nếu quan niệm, da của người phụ nữ ấy phải trắng muốt mới đẹp?
Những quan niệm này chẳng khác nào đẩy những người phụ nữ này luôn sống trong sợ hãi, ra ngoài là phải bịt kín mít từ đầu đến chân, phải trốn tuốt trong nhà đến khi trời sập tối mới bước chân ra ngoài đường? Vậy làm sao họ có thể sống và tận hưởng cuộc sống như những người bình thường khác một cách hồn nhiên?
Những quan niệm này khiến bao cô gái muốn bước chân vào showbiz phải dành dụm, vay mượn thậm chí đánh đổi, để có tiền phẫu thuật thẩm mỹ cho cái sống mũi thật cao, phải cắt mí cho đôi mắt to hơn? Có bao nhiêu cô gái “cắt gọt” thành công và trở nên nổi tiếng vì tài năng của họ, có bao nhiêu người dù có phấn đấu nỗ lực hay tài năng thế nào, nhưng không có cái “vẻ đẹp đạt chuẩn” thì chẳng bao giờ được nếm mùi vị của thành công?
Một ca sỹ, lẽ dĩ nhiên phải có một giọng ca tốt, một âm vực truyền cảm xúc. Nhưng là một ca sỹ thành công ở Việt Nam, ngoại hình có khi lại quan trọng hơn cả. “Chỉ cần ngoại hình tốt, vũ đạo tốt. Giọng không tốt có thể xử lý trong phòng thu. Khi biểu diễn hát nhép lên” Vậy là đủ phục vụ “số đông”. Vậy thì phải nói thật may mắn Adele hay Ed Sheeran không sinh ra ở Việt Nam. Bởi nếu họ ở đây, thì cả thế giới chắc chẳng được biết đến tài năng của họ vì họ thậm chẳng đủ “hot” để giật làm tiêu đề của báo chí cho sự kiện bởi ngoại hình không “bắt mắt”, “đạt chuẩn” của họ!
Các bạn có biết vì sao các người đẹp, siêu mẫu ở Việt Nam chưa có cơ hội toả sáng ở đấu trường Quốc Tế không? Bởi chúng ta mải chạy theo những “tiêu chí” đẹp không thực tế, không dành cho vẻ đẹp và câú tạo, cấu trúc mà con người Việt của chúng ta sinh ra, những vẻ đẹp không khoẻ mạnh, không năng động, không tự lập chứ không phải vì sống mũi chúng ta chưa đủ cao, mắt chúng ta chưa đủ to.
Vẻ đẹp Việt là sự kết hợp, pha trộn đa dạng của 54 dân tộc Việt, Mường, Tày, Thái, Mon Khmer, Mông, Dao….vậy đây là tuyệt vời nhất vì chúng ta có thể thụ hưởng vẻ đẹp đa dạng của nhiều màu da, cấu trúc, văn hoá khác nhau. Tại sao chúng ta phải làm khổ mình với việc đóng khung về vẻ đẹp để rồi thấy mình, thấy nhau không đẹp, để chê bai nhau?
Có một câu nói rất hay “Nếu như không có điều gì tốt đẹp để nói với nhau, thì tốt nhất không nên nói gì cả!”. Tôi rất thích câu nói này, bởi tôi nghĩ rằng cuộc sống của chúng ta đủ vất vả, đủ chuyện buồn vui, để chúng ta cần cổ vũ, truyền tải những năng lượng tích cực tới nhau thay vì những chê bai, thù ghét, miệt thị.
Bề ngoài không phải là tất cả! Hãy nhìn xem họ đã làm được gì, đang cố gắng làm điều gì?
Cô gái trẻ gầy gò đó, chàng ca sỹ thay đổi ngoại hình đó… họ cũng chỉ là những người trẻ cố gắng có cho mình một công việc họ yêu thích, kiếm thu nhập để nuôi sống bản thân, cũng như tất cả chúng ta. Vậy nếu không đồng tình, có thể bày tỏ quan điểm, đóng góp lịch sự, có thể gợi ý giúp đỡ họ. Cần thiết gì phải bình luận tàn nhẫn để miệt thị họ?
Không đẹp, đâu phải cái tội, cái lỗi, để chúng ta phải trừng phạt?

31 Comments

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *