CHUYỆN TÌNH MƠ

CHUYỆN TÌNH MƠ?!
( Mình bị đánh lừa nên viết bài này!!!
Nhưng lại thấy nó hay hay nên cảm thấy hứng thú. Giá mà có chuyện này thật thì tốt quá nhỉ. )
Tiếc là nó không phải thật!!!
Ngày em về làng…. chị sợ lắm!
Nào súng, nào lựu đạn, mặt em cũng sát khí đằng đằng!
Pằng pằng pằng…. ôi thôn Hoành gặp hoạ!
Chị đâu còn bụng dạ mà dám nhìn mặt em?!
Cuộc sống mưu sinh, chị và em cũng có lúc trắng đen
Chị chửi em… thằng hèn! Mày là quân ác bá!
Ầm ầm ầm một trận mưa gạch đá,
Và dân làng chị…. đã bắt em làm tù binh!
Nói thật… lúc nhìn thấy các em chị bực mình và rất ghét!
Chị chỉ tiếc sức hèn và vai nhỏ
Chị thầm mong chị có võ… để đấm vỡ mặt em!
Làng phân công chị phải cấp dưỡng nuôi em
Chứ chị đâu thèm vì em mà phải khổ!
Mang cơm cho em chị nào đâu xấu hổ?
Chẳng qua bịt mặt… cho bõ tức mà thôi!
Mỗi lần đưa cơm chị cứ thấy bồi hồi
Thì ra…. em đã ngồi nhìn chị?
Và em đưa tờ giấy… “Em ghét cái khẩu trang chị!”
Ôi cái khẩu trang nó có tội gì đâu?
Hôm sau chị thấy em gật đầu
Chị nhìn xuống thấy nâu nâu một mảnh giấy
“Nếu có lần sau, chị đừng rán trứng bằng nước mắm nữa nhé! em xin chị!!!”
Và mặt đằng sau ” Em thích chị!!!”… thế mới đau!
Con tim chị bỗng nát nhàu thổn thức
Và chị đã viết rằng: “Đừng về Hà Nội nữa, được không???”….
Thật là tuyệt vời khi tôi đọc câu chuyện tình này. Chẳng biết thực hư ra sao??? nhưng ngẫu hứng tôi viết một bài thơ nhanh trong vòng 10 phút! Ước gì chuyện này là thật. Vì nó sẽ trở thành mối tình đẹp giữa quân và dân.
Hà nội 23-4-2017

18 Comments

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *