Tập áp cuối rồi vẫn ráng để khán giả thắc mắc đoạn cuối

Tập áp cuối rồi vẫn ráng để khán giả thắc mắc đoạn cuối, tới tập cuối vẫn còn hồi hộp nha. Nhân dịp này sẽ thành thật kể câu chuyện mà nhờ đó, mình đã có cảm xúc vô tận cho bộ phim này….
Hồi 18 tuổi, mình có 2 cậu bạn thân. 2 bạn đó thân nhau hơn thân với mình, lâu lâu bỏ rơi mình vì cả 2 đều giỏi về đường sá còn mình mù tịt. Cả 2 cũng đầy đủ sở thích chung, đặc biệt về nghệ thuật, còn mình cũng là hậu cần trong CLB Âm Nhạc thôi nên chả biết nói gì. 2 bản cùng viết thiệp và làm bánh tặng sinh nhật mình, rất quan tâm đến mình dù ít hơn quan tâm đến nhau một tí. 2 bạn không cặp với nhau, và chắc cũng chưa kịp hôn nhau như Đông với Khánh trong phim của mình.
Cũng như bao tình bạn tưởng chừng bền chặt khác, 3 đứa mình nghỉ chơi nhau và mỗi đứa 1 con đường. 2 bạn giờ đây cũng chưa “bình thường” được, dù vẫn có nhớ về nhau (lâu lâu). Còn mình, thì khổ hơn =]] Mình vật vã vì 1 bạn năm 18, sau này thì vất vả vì bạn còn lại năm 28. Cả 2 bạn đều từng hỏi mình câu hỏi có vẻ rất hài hước mà Đông hỏi Khánh trong tập này: “Bạn coi mình là gì vậy?” Nhưng 2 bạn thì không coi mình là gì hết :3
Trong phim Khánh trả lời rõ ràng làm Đông tổn thương to bự, quyết định thu mình vào vỏ ốc riêng và dần trở thành người đáng ghét trong mắt nhiều người. Còn ngoài đời mình chẳng trả lời gì cả… Vậy mà vẫn buồn nhiều lắm suốt 10 năm…
Mình biết lời nói chỉ có giá trị thời điểm… Và mình mừng vì chưa bao giờ nói rằng “chúng mình rất rất có giá trị trong lòng nhau”, để giờ đây ko phải đau đáu vì điều đó nhiều lần hơn nữa…
Tạm biệt tụi mình những ngày hè thương nhau biết mấy, tạm biệt 25 (178&187)!
#muahamangtenem #mhmte #nguyentranlinhlan #lanvatrang #lanvatrangvapha #ar25 #tụimình #mùahạmangtênem
See Translation

20 Comments

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *