Thơ Đường luật là thể thơ luật có từ thời nhà Đường

Thơ Đường luật là thể thơ luật có từ thời nhà Đường.Vốn ban đầu luật đã khắt khe,theo thời gian,người sau chẳng bớt đi cho gần sự phóng khoáng của thể thơ mới,họ còn bổ sung thêm nhiều lỗi,nhiều bệnh cần phải tránh.Đã khó càng thêm khó.Quỳnh tôi đã vui chơi với thể thơ này cũng ngoài 30 năm,song lắm lúc cũng muốn buông cho nhẹ nhàng khi dùng câu chữ nắm bắt và diễn bày tâm tư tình cảm,những nghĩ suy về cuộc sống…Có lẽ,do phong trào xướng họa thơ Đường đang rộ,nên sự giao lưu đã giữ chân mình vậy…
CHÓT LƯỠI
Việt Nam,mẹ hát thuở nằm nôi
Chớ vẽ vời thêm lắm chuyện rồi
Vân cẩu ngoa ngôn lời biến diệu
Tắc kè ngụy thuyết lẽ huyền khôi
Nhân luân giữ gốc,bờ yên cõi
Bá đạo xoay cành,gió loạn ngôi
Chót lưỡi yêu thương trò huyễn hoặc
Quanh đời chim sáo hót mềm môi !
Lý Đức Quỳnh
CÁC BÀI HỌA:
1-LỜI RU CỦA MẸ
Êm đềm giọng hát nhẹ đưa nôi
Từ thủa sơ sinh thấm đượm rồi
Âm điệu du dương câu dịu ngọt
Bổng trầm thanh thoát ý tinh khôi
In trong tiềm thức nâng hồn trẻ
Mở rộng khung đời xứng vị ngôi
Theo với tháng năm con hưởng trọn
Bao lời ru… mẹ thốt làn môi.
Trần Lệ Khánh
2-NGƯỢC DÒNG
Cả giục câu hò cháy bỏng môi
Vừa loang ngõ vắng, vội phai rồi
Nao hè nắng bỏng trùm chăn dạ
Buốt dạ dày bầm mộng lá khôi
Để những thân cò quay cuối bãi
Cho từng lũ sói chiếm đầu ngôi
Trông vời mỗi bước đường xa mỏi
Buốt lạnh tâm đà giữ ấm nôi !
Phạm Duy Lương
3-TRẺ MÃI
Lời ru còn vẳng mãi đầu môi
Con mẹ giờ đây lớn thật rồi ?
Cái Ngủ… hôm nào nay xuất chúng
Con Cò… thuở ấy đã cừ khôi
Làm quan cả họ nàng chia ghế
Lãnh đạo khắp làng cậu soán ngôi
So với láng giềng ta trẻ nít
Bốn nghìn năm tuổi cứ dầm nôi !
Phan Tự Trí
*Cái ngủ, con cò – hình ảnh trong ca dao, lời ru
4-THẾ THÁI
Ngẫm cười đâu phải thưở còn nôi
Thế tục điêu ngoa lắm sự rồi
Khoác áo từ tâm lòng đểu giả
Giở trò độ lượng vẻ hài khôi
Lòng nhân đội lốt hòng che đậy
Đức hạnh tẩy trần để đoạt ngôi
Luân lý xói mòn trong dục vọng
Bên dòng ai oán mãi khua môi.
Liêu Đình Tự
5-VUI DÃ NGOẠI
Tiếc gì chăng nữa cũng rời nôi
Nhớ lại ngày xưa quá thẹn rồi !
Cha bảo con à nên nhẫn nại !
Ông rầy cháu hỡi chớ kỳ khôi
Bây chừ dạ ổn nào mong chức
Buổi ấy tâm lành chẳng chọn ngôi
Thích thú theo chàng vui dã ngoại
Son hồng phơn phớt thắm bờ môi !
Như Thu
6-TÔI
Tôi cầm cây bút lúc thôi nôi
Mẹ bảo ” con ta học giỏi rồi ”
Cứ tưởng vào đời thì vững chãi
Đâu dè thua cuộc thiệt kỳ khôi
Tài hèn nên phải cam nhường bước
Sức mọn làm sao chiếm được ngôi ?
Chữ nghĩa vã chăng còn ít ỏi
Dám đâu múa mép hoặc khua môi ?
Thục Nguyên
7-LƯỠI KHÔNG XƯƠNG
Con cò mẹ hát lúc ru nôi
Thấm đậm vào tim nhớ chắc rồi.
Mở miệng ba lần chờ kiếm ý
Chọn từ ba khắc mới rung môi.
Suy thời Nhân đạo dường quên nhiệm
Lợi thế Ma đường vội lấn ngôi.
Cái lưỡi không xương đà loạn khẩu
Lời ru truyền thống góp mau khôi . . .
Trần Như Tùng
8-TÔI YÊU…
Tôi yêu tiếng mẹ tự trong nôi
Vẫn nhớ, dù nay cách biệt rồi
Sâu lắng câu hò tâm lãng mạn
Dịu dàng khúc hát mộng tinh khôi
Đầu đình tát nước, người trao áo
Dưới nguyệt hẹn thề, sao đổi ngôi
Gần trọn cuộc đời luôn mãi giữ
Ngôn từ đất nước đẹp trên môi.
Sông Thu
9-GƯỢNG CƯỜI
Biết sẻ ai chừ, nỗi khúc nôi
Tàn canh huyễn mộng cũng tan rồi
Xe vừa ọc ạch đường miên viễn
Ngựa đã ê chề tiếng tuấn khôi
Chặc lưỡi đôi phen toan mặc kiếp
Co vòi mấy lượt dám ghen ngôi?
Đầy vơi một chén đưa ngang mặt
Gượng nuốt mà cười, dẫu đắng môi.
Nguyễn Gia Khanh
10-CON GÁI
Thương con vẫn nhớ lúc đầy nôi
Thấm thoát mà nay đã lớn rồi
Mắt sáng to tròn đen hạt nhãn
Mũi cao thon gọn , đỏ son môi
Thanh niên nhận xét cho cao điểm
Thiếu nữ luận bàn đặt đỉnh ngôi
Tưởng chỉ đùa vui lời khuyến khích
Ai dè thi đậu chức hoa khôi
Minh Thuý
11-CÁT BỤI
Tâm lành từ thuở mới rời nôi
Mẹ dạy lời khôn đẹp nhất rồi
Năm tháng đua đòi lòng biến dạng
Một thời giành giựt dạ thay ngôi
Tham tiền, phụ nghĩa đành cong lưỡi
Lụy sắc, lừa người phải uốn môi
Đâu biết trần gian là cát bụi
Cuối cùng còn lại cốt và khôi *!
Thy Lệ Trang
*Cốt khôi: tro xương
12-LỜI MẸ RU
Dạy con mãi thủa mới trong nôi
Đạo lý văn chương tiếng Việt rồi
Hồ thỉ tang bồng không hạng chót
Bút nghiên đèn sách được nguyên khôi
Nữ nhi công,hạnh nên dành chức
Phận gái ngôn từ phải giữ ngôi
Chả thói gian ngoan,câu đầu lưỡi
Mà lòng tín nghĩa chẳng ngoài môi.
Thanh Hoà
13-ĐẦU MÔI
Tao loạn chớp thời soán cướp ngôi
Xảo ngôn, lừa ngữ dẻo vành môi
Áp tâm tất thảy người trong xứ
Nhồi sọ không từ trẻ ở nôi
Nhìn kỹ tay ma mưu ác thẳm
Nghe chi lưỡi rắn, nọc nguyên khôi
Trăm voi nước xáo, mơ nào có…
Suốt kiếp dân đen khổ mãi rồi…
CAO BỒI GIÀ
14-TÌNH MẸ
Tuổi ấu thơ kề cạnh chiếc nôi
Đời con có mẹ mãi bên rồi
Câu tình kết giữa làn hơi ấm
Khúc nhạc len vào mảnh nắng khôi
Ấm giọng hò đưa chiều xuống bản
Say dòng mái đẩy tối lên ngôi
Vần thơ vẫn chảy hoài trong gió
Thắm đẫm duyên mềm ở nét môi ./.
BỤI THỜI GIAN

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *