THƠ HOÀNG GIA CƯ GỬI CÂU LẠC BỘ THƠ VĂN QUẢNG MINH

THƠ HOÀNG GIA CƯ GỬI CÂU LẠC BỘ THƠ VĂN QUẢNG MINH
NĂM 2017
NHỚ QUÊ
Xa quê ngày ấy tôi đi
Dòng sông vọng tiếng chia ly đượm buồn
Mẹ già mái tóc pha sương
Hồn cha vọng giữa vô thường núi sông
Có người héo cạn chờ mong
Xa quê đằng đẵng bao đông vắn dài
Giờ ngồi phơi lại giêng hai
Hồn quê còn đọng một vài nét xuân
Vẳng nghe vọng tiếng chim ngân
Nao nao nỗi nhớ vũ vần tháng năm
Lời ru xưa mẹ tảo tần
Xốn xang lòng dạ bao lần đói cơm
Tuổi thơ vùi giữa rạ rơm
Nhớ mùa lúa chín hương thơm ngợp đồng
Người ơi! Hẹn với dòng sông
Mai ngày trở lại thỏa lòng nhớ quê!
Năm 2010
NGƯỜI Ở NGƯỜI VỀ
( Tặng Thu Huề )
Người về người ở xa xôi
Nhõ nhàng “ Lời hẹn”, chào mời chống chênh
“ Ếch kêu trong phố” buồn tênh
“ Tiệc mời” khoai luộc với canh tập tàng
“ Hò khoan” dìu dặt Linh Giang
“ Người nhà quê” thật rõ ràng nhà quê
Mà sao thơ phú đề huề
Trèo “ Cây bần”lại nhớ về “ Giọt sương”
Đến đèo “ Đá nhảy” mà thương
Người xa xôi có vấn vương tơ lòng?!
Người về đêm nhớ ngày mong
Bao giờ gặp chốn…loan phòng họa thơ…
Minh Lệ, 17/7/2008
• “” Tên những bài thơ Thu Huề
NGỌN NẾN TRONG ĐÊM
Ngọn nến hồng cháy sáng không gian
Sinh nhật em anh không về mừng chúc
Nỗi nhớ thương chya suốt đêm da diết
Trong trái tim anh đứng gác biên cương
Anh ước làm ngọn nến trong đêm
Cháy tận cùng tình yêu khao khát
Dâng cho em không chỉ đêm sinh nhật
Mà suốt cuộc đời hạnh phúc yêu thương
QUÀ MÙA XUÂN
Người lính đảo về quê ăn tết
Tặng người yêu món quà biển khơi
Cành san hô trắng hồng tinh khiết
Thay lòng anh nói hộ bao lời
Người con gái mỉm cười e ấp
Ngắm cành hoa trong sáng rạng ngời
Ngỡ xuân về long lanh ánh mắt
Hoa mặn mòi hương sắc biển khơi
Và mùa xuân kết họ thành đôi
Cô giáo trẻ bên người lính đảo
Hoa thủy chung vượt qua ngàn giông bão
Mang niềm vui, hạnh phúc dâng đời!
VỀ BÊN MẸ
Mẹ nằm đó héo dần thở gấp
Nửa thân người giá lạnh mất rồi
Như ngọn đèn cạn dầu khô bấc
Vết thương đau mẹ kêu có thấu trời
Đau lòng con đau lắm mẹ ơi
Con không gánh được nỗi đau của mẹ
Không gánh được lẽ đời dâu bể
Bởi trăm năm mẹ sống trọn kiếp người
Con thấy vui khi mẹ nói mẹ cười
Nét nhân từ rạng ngời đôi mắt
Mẹ đọc thơ dịu dàng ngọt mát
Như thuở nào mẹ hát ru con
Con vẫn tin trái đất vẫn tròn
Để mẹ vẫn bên con mãi mãi
Mẹ kính yêu đã đi vào huyền thoại
Trong lòng dân và trong trái tim con.
( Mẹ mất 23g 40 ngày 21 tháng 12 năm Ất Mùi )
THÁNG BA
Tháng ba về
Xuân chín mọng làn môi
Mây vén gió cho trời xanh thẳm
Tháng ba về
Lòng ai thầm nỗi nhớ
Thơm lời hoa tha thiết vườn trầu
Tháng ba về
Câu hát lại trao nhau
Lời dịu ngọt gọi tình yêu đôi lứa
Ơi tháng ba
Phù sa nhú lửa
Tự lòng người xuân mãi thiết tha
Nơi rừng xa
Những cánh ong la đà
Chắt cho đời giọt mật nồng ấm
Tháng ba thơm
Làn môi say đắm
Thổn thức lòng
Xuân kết hạt giữa bàn tay…
Ngày 02 tháng 3 năm 2016
Hoàng Thị Kiều Thanh
XUÂN QUÊ
Dịu dàng xuân lắc rắc mưa
Mơn man ngọn gió ghẹo đùa cỏ hoa
Mai vàng hơn cả kiêu sa
Búp đào chúm chím như là cười duyên
Sông trong xanh dãi lụa mềm
Đồng làng khoai lúa mướt lên cuộc đời
Hội xuân vui tiếng hát cười
Làng xuân hoa nở ngát trời hương bay
Ngày 25 tháng 9 năm 2015
Hoàng Thị Kiều Thanh
LỜI RU CỦA MẸ
Mẹ ươm lộc biếc chồi non
Cho vườn đầy trái thơm giòn mẹ ơi
Con là hoa của cuộc đời
Mẹ cho con cả chân trời, ngày mai…
Ầu ơ tiếng mẹ đêm dài
Điệu dân ca vấn vương hoài đời con
Bao năm giấc ngủ chưa tròn
Đung đưa cánh võng , mãi còn bao la
Bây giờ con ở nơi xa
Vẫn nghe tiếng mẹ thiết tha tiếng lòng
Dạt dào tình biển mênh mông
Chưa bằng tình mẹ ở trong tim mình
Ngày 12 tháng 10 năm 2016
Hoàng Thị Kiều Thanh
CHIỀU QUÊ
Nắng vàng gõ cửa hiên thu
Chiều nghiêng xuống tiếng chim gù ngất ngây
Cánh đồng rơm rạ còn đây
Tiếng chim lích chích nhặt đầy thóc rơi
Làn mây trắng ánh mắt ngời
Sông gầy in dãi lụa trời giao thoa
Hoàng hôn tím ngắt như là
Hình như tôi vội bước qua ngang chiều
Lòng rung nhịp trái tim yêu
Hồn thơ chớp sáng cả chiều quê hương
Ngày 26/8/16
Hoàng Thị Kiều Thanh
KÝ ỨC “BÀI CA BÊN CÁNH VÕNG”
Đêm thôn trang nghe tiếng hát ru
Lời ngọt ngào “ Bài ca bên cánh võng”
Đã bốn mươi năm Miền Nam giải phóng
Cánh võng còn đây-kỷ vật của chiến trường
Cánh võng tuổi thơ-nỗi nhớ quê hương
Ôm trọn niềm thương lời ru của mẹ
Có cánh võng và mưa nguồn chớp bể
Mang vào chiến trường sức trẻ hiến dâng
Võng theo ta trên bước đường hành quân
Qua vực thẳm núi cao đạn bom lửa khói
Rừng Trường Sơn điệp trùng đoàn quân nghỉ lại
Võng theo ta vào giấc ngủ êm đềm
Và tình yêu nơi anh gặp em
Là trạm giao liên và bài ca cánh võng
Em đã hát đầy khát khao hy vọng
“ Tổ quốc muôn năm vững bền hai đầu”
Hẹn chờ nhau- em chờ bạc mái đầu
Đất nước khải hoàn- anh không về nữa
Nhưng tình yêu vẫn mãi là ngọn lửa
Ở trong tim cánh võng chẳng đổi màu./.
Ngày 17/4/2015

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *