Tối nay rủ thằng Nobi đi ăn tối ở một nhà hàng trên cao

Tối nay rủ thằng Nobi đi ăn tối ở một nhà hàng trên cao, xoay vòng vòng để ngắm toàn cảnh thành phố Los Angeles. Lúc đậu xe, vì làm biếng nên tụi tui chọn valet parking (có nhân viên khách sạn lái xe đi đậu cho mình). Ăn xong, xuống nhận xe, thấy cậu nhân viên kia đang đứng ở cái booth đón khách để trả xe, người Việt, vì cậu đeo bảng tên họ Nguyen. Tự nhiên cậu nhìn tui hồi lâu rồi chạy lại quầy lật lật gì đó, quay trở lại ngập ngừng “Anh là Hồng Hải”.
– Ủa, sao em biết?
Cậu không trả lời mà quay lại chỗ mình mang tới trước mặt tui cuốn Thương…
– Nhỏ bạn về Việt Nam mang qua bắt em đọc nè. Trời ơi mừng quá, ở ngoài anh cũng giống cái hình trong sách nè, mà trẻ hơn. Anh ác ghê, viết cái gì mà em đọc em gồng dữ lắm, vẫn khóc. Mỗi ngày đi làm, em đọc một chuyện, về nhà đọc lại mới dám khóc, khóc cho đã…
Rồi cậu cám ơn, rồi cậu xin ôm một cái.
– Anh biết hôn, em hận ba mình lắm, hận vì ổng bỏ má con em. Nhưng đọc sách của anh, em tha thứ cho ổng rồi. Dễ ợt. Dễ ợt vậy mà hơn ba chục năm nay em làm hổng được đó anh…
Tip cho em một ít, em không nhận mà lại móc bóp ra, ấp úng:
– Nói thiệt, em làm ở đây cũng không khá gì nhưng anh cầm giùm em 100 này, để lúc nào gặp ai đó cần, anh giúp họ giùm em. Em hông được tinh tế như anh, sợ giúp không đúng người…
Đó, cứ vậy mà tui mắc nợ cuộc đời hoài.

14 Comments

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *