Trước đây khi tôi mệt mỏi

Trước đây khi tôi mệt mỏi, tôi bất lực, tôi chán nản, tôi chỉ mong có một người nói với tôi rằng: “Có anh ở đây”. Hoặc “Có anh ở cạnh em”. Nhưng chưa từng ai nói điều ấy cả.
Mãi cho đến sau này, tôi đi một chặng đường dài, băng qua trăm núi ngàn sông, vượt qua bao nhiêu sóng gió, người mà tôi mong muốn, lại ở ngay điểm bắt đầu.
Tôi đã hỏi, sao mình không gặp nhau sớm hơn, để em mệt mỏi và vất và nhường ấy, anh mới xuất hiện.
Nhưng rồi tôi lại nghĩ, duyên phận, thà đến muộn còn hơn bỏ lỡ.
Khi mà anh quỳ xuống tỏ tình với em ở giữa đường, khi ấy em đã nghĩ, mình sẽ có thể hạnh phúc không, và rồi đến bây giờ, em hiểu.
Anh có biết thế nào là tình yêu không?
Chính là khi anh xuất hiện, khi chúng ta can đảm nắm lấy tay nhau, mọi tổn thương xưa cũ đều chỉ như một trò nực cười.
Và chúng ta là hai kẻ bất bình thường yêu nhau giữa dòng đời lạc lối.

45 Comments

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *